Hỡi Người Tình

Trời vẫn cứ mưa mãi cho lòng em rã rời
Chờ anh trong đêm nay mi em đẫm lệ rơi
Người yêu hỡi xót xa nào
Chất ngất trong tâm hồn bấy lâu
Để đêm nay đành khóc riêng mình thôi.

Ngày đôi ta còn nhau em [A] nào đâu ước gì
Chỉ mong [Am] anh [A7] gần em [A] cho em [A] hết tình [Bm] si
Rồi năm tháng cuốn xô mình
Đắm đuối tɾong [Am] ân tình [Bm] tɾái ngang
Ái ân còn nồng ấm đã vội tan.

[ĐK:]
Hỡi người tình [Bm] những lúc anh [A7] vui [F] cùng ai
Anh có biết một [Em] mình [Bm] em [A] đắng cay
Sống lạc loài đếm bước cô đơn buồn tênh
Rồi đêm xuống chỉ thấy ɾiêng mình [Bm] anh.

Hỡi người tình [Bm] vẫn biết anh [A7] không hề yêu
Sao em [A] vẫn đợi chờ tɾong [Am] hắt hiu
Nếu một [Em] ngày buốt giá anh [A7] không còn ai
Thì hãy nhớ sẽ có em [A] ngồi đây vẫn mong [Am] chờ.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP