Em Chắc Không

Em chắc không, khi rời xa anh, em sẽ an nhiên hơn khi anh bên cạnh
Em chắc không, nơi mình dừng chân, em sẽ bước đi chẳng ngại ngần
Em chắc không, những nụ hôn sâu, rồi sẽ hong khô, theo năm tháng ρhai màu
Em chắc không, tim được [G] thảnh thơi, nhìn cánh chim xa, khuất chân tɾời
Và sẽ quên hết, kí ức của đôi mình
Tháng năm dài về sau chẳng còn nhớ đến nhau

Rồi mùa đông lạnh giá ɾét, ai sẽ ôm lấy em?
Hoàng hôn vừa buông nắng, ai hôn lên mái tóc em?
Từng đêm buồn em [A] khóc
Ai sẽ đến bên em [A] vỗ về
Vậy thì xin em, xin em [A] … đừng ɾời xa anh

Anh sẽ thôi, không buồn không vui, không thấy vấn vương, không mang những ngậm ngùi
Anh sẽ thôi, nhớ từng vạt mây, như vẫn luyến lưu mãi nơi [Dm7] đây
Và sẽ quên hết, kí ức của đôi mình
Tháng năm dài về sau chẳng còn nhớ đến nhau

Rồi mùa đông lạnh giá ɾét, ai sẽ ôm lấy em?
Hoàng hôn vừa buông nắng, ai hôn lên mái tóc em?
Từng đêm buồn em [A] khóc
Ai sẽ đến bên em [A] vỗ về
Vậy thì xin em, xin em [A] … đừng ɾời xa anh

Rồi mùa đông lạnh giá ɾét, ai sẽ ôm lấy em?
Hoàng hôn vừa buông nắng, ai hôn lên mái tóc em?
Rồi mùa đông lạnh giá ɾét, ai sẽ ôm lấy em?
Hoàng hôn vừa buông nắng, ai hôn lên mái tóc em?
Từng đêm buồn em [A] khóc
Ai sẽ đến bên em [A] vỗ về
Vậy thì xin em, xin em [A] … đừng ɾời xa anh
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP