Càng Yêu Càng Đau

Hôm nay bước trên con đường quen em tình cờ nhìn thấy,
Ánh mắt năm xưa mà em đã yêu thật đắm say,
Anh chẳng nhìn thấy em rồi, chỉ mình em thấy anh thôi,
Mưa rớt trên đôi vai lặng nhìn anh [A7]bên người.

Em đau lắm khi em [A]ρhải đứng nơi [Dm7]đây nhìn anh [A7]bước,
Anh đã không nghỉ về em [A]củng như về chúng ta,
Vậy là qua tháng năm dài chỉ mình [Bm]em [A]nhớ anh [A7]thôi,
Còn anh [A7]đã quên em [A]thật ɾồi người ơi.

Nhìn anh [A7]bước đi lòng đau nhói mắt em [A]ɾơi [Dm7]lệ,
Bởi vì em [A]đã quá yêu anh [A7]nên em [A]không thể,
Quên đi tất cả về anh, thôi không nghỉ suy về anh [A7]nửa,
Anh ơi [Dm7]em [A]không thể nào cố quên.

Đành vậy thôi anh [A7]bên người ta em [A]mong [Am]anh [A7]sẻ vui,
Có lẻ vì bên em [A]đã không thể cho anh [A7]nụ cười,
Còn ɾiêng em [A]càng yêu càng đau nhưng em [A]chấp nhận,
Bởi vì 1 khi đã yêu ai chẳng đau lòng.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP