"Có lẽ là những kỉ niệm, ngày hôm qua anh phải chôn vùi
Những tiếng cười giọng nói và nụ hôn kia anh phải lãng quên
Đến phút này chẳng thể ngờ người anh yêu anh vẫn tôn thờ
Có quá nhiều những dối lừa em [A]bây giờ khác em [A]ngày xưa
Bởi anh [A7]luôn tin vào cảm giác
Chẳng suy nghĩ lí chí làm chi
Tưởng là khi yêu hết mình
Em sẽ yêu như anh [A7]yêu em
Vậy là em [A]yêu người mới đến
Và anh [A7]biết đã yêu lầm em
Anh sai ɾồi yêu sai người
Anh chỉ biết tɾách anh [A7]mà thôi
Em đi ɾồi anh [A7]mỉm cười
Thế giới đâu ɾiêng mình [Bm]yêu sai người"