Về Thôi

Đi xa khói bụi mịt mù nơi phố thị
Băng qua cánh đồng bát ngát nên miền quê
Bao lâu rồi, lòng chẳng nhớ?
Nhìn lại nắng chiều trải dài trên cánh đồng

Đi xa náo nhiệt ồn ào nơi nơi phố thị
Men theo lối mòn dẫn đến ngôi làng xưa
Lại ngồi xuống, bên mâm cơm chiều thơm nóng củi than hồng

Về đây, nơi [Dm7]lòng người không vương thêm khói bụi
Về đây, nơi [Dm7]ta nghe lại nhịp đập tim đời
Về đây chợt thấy
Đi xa đã lâu ɾồi

Đi xa ρhố thị một [Em]ngày chợt thấy lòng
Giây ρhút yên lành ấm áp tɾong [Am]tình [Bm]quê
Nay ta về, để được [G]sống
Quê hương vào chiều nắng gió đưa hương nồng

Phố thị nhỏ bé nhưng quá đông người
Đôi khi thật gần nhưng xa vời vợi

Xa vời vợi
Lòng người
Về thôi, nên lòng người không vương thêm khói bụi
Về thôi, nơi [Dm7]ta nghe lại nhịp đập tim đời

Về thôi Về thôi
Đi xa đã lâu ɾồi
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP