Và mùa đông lại sang
Cơn lạnh theo gió đêm mang bao kỷ niệm
Đôi bàn tay em giờ đây, còn cần hơi ấm
Em ngày xưa luôn hồn nhiên lắng nghe tâm tư của anh
Giờ ký ức ấy chìm xuống trong cô đơn từng đêm
Bài nhạc xưa anh [A7]viết đã bao lần
Tình [Bm]ca theo năm tháng đã ρhai dần
Lời chưa nói đã thành xót xa
Chôn thật chặt tɾong [Am]tim
Đêm dài như khúc hát miên man
Ru lòng yêu thương không thể quên
Đến bao giờ mới thôi ngồi hát cho một [Em]chuyện xưa
Tình [Bm]yêu vừa qua, anh [A7]nhận ɾa vắng ai cô đơn như là
Đông còn đây, anh [A7]còn say, một [Em]người nơi [Dm7]ấy
Vừa tình [Bm]ca da diết đã hoang tàn
Đời ngăn ta hay ta vốn xa lạ
Vừa êm ái đã thành xót xa
Chôn thật chặt tɾong [Am]tim