Kỷ niệm đó đã xa thật rồi trong lòng vương vấn bao ưu phiền
Như lá rơi bên hồ đời cuốn trôi
Rồi năm tháng đắng cay nhạt nhòa ly rượu say giúp ta quên người
Khi đã yêu ta sầu một mình [Bm]ta.
Sướng vui [F]cùng ai tɾong [Am]nỗi đau tɾong [Am]giấc mơ ta ngậm ngùi
Hồ điệp uyên ương ơi [Dm7]số kiếp ta mang sầu như hoa tàn thu sang
Trời xanh [A7]có hay tình [Bm]duyên có là
Đôi hồ Điệp mộng uyên Ương
Duyên ngàn năm còn hay tɾăng
Nếu là duyên số tình [Bm]còn đây
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận
Đăng nhập
Đăng ký