Tập Quen Với Cô Đơn

Kể từ ngày mà em đi với anh cuộc sống trở nên quá nhàm chán
Vẫn những thói quen lặp đi lặp lại chẳng có lối ra
Vì anh đã cố quen bao người nhưng mọi thứ quá đỗi xa lạ
Chắc bởi vì anh [A7]chẳng thể quên hình [Bm]bóng em [A]đã quá quen thuộc.

Và nhiều khi tự hỏi lòng anh [A7]sao cứ cố chấp khi mãi chờ đợi
Một cảm giác yêu thương lúc tɾước nay đã vụt tan.

[ĐK:]
Vì anh [A7]đã quen sống với nỗi cô đơn từ khi người xa chốn đây
Nhớ một [Em]người bên anh [A7]lúc xưa khi anh [A7]gục ngã
Và một [Em]điều anh [A7]mãi luôn luôn kiếm tìm
Một chỗ dựa ɾất yên bình
Chỉ một [Em]người cho anh [A7]khát khao đó chính là em.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận