Trời bình minh chim về đây líu lo trên cành. Như mọi ngày giòng sông với con đò mong manh, cô lái tuổi còn xanh. Lòng buồn mênh mông gửi hồn theo nước trôi xuôi giòng. Một mình bơ vơ giữa mây trời lạnh lùng thương nhớ, lữ khách buồn với giòng sông, cô lái đò giờ đã theo chồng.
Còn tìm đâu theo thời gian nước chảy qua cầu. Nỗi u sầu đành ôm với ỷ niệm yêu dấu, nghe xót xa lòng đau. Chập chờn quanh [A7]đây hương tình [Bm]xưa chết theo tháng ngày. Nợ tình [Bm]tôi vay tɾả cho ai tìm hoài không thấy. Cô lái đò ơi [Dm7]hiểu cho khách qua đò còn đứng thẩn thờ.
Log in or signup to leave a comment
Login
Signup