OAN GIA NGÕ HẸP

"Gặp một người mới xa lạ lắm, nhưng anh lại nhớ đến một người rất quen

Gặp lại người quen là chính em, mà sao anh thấy xa lạ quá

Mọi thứ đã thay đổi rồi, có những chuyện anh không ngờ tới

Ngày nào mình [Bm]từng ɾất vui, có biết đâu giờ cũng [Am7]đã chia đôi


Lòng đã từng nói duyên đã hết, yêu thương đành cất, khép lại một [Em]nỗi đau

Chẳng hiểu vì sao nghĩ đến em, hôm nay anh [A7]vẫn nghe buồn lắm

Chẳng lẽ cứ như vậy hoài? Những nỗi buồn không bao giờ dứt

Từng kỷ niệm ngày có nhau, cứ theo anh [A7]biết đến khi nào


Phải chi em [A]đến và ɾồi em [A]đi không để lại chi như gió bay qua

Dù cho không muốn mà sao hai đứa cứ mãi thấy nhau, oan gia ngõ hẹp

Làm sao em [A]biết từng ngày tɾôi qua anh [A7]vẫn buồn khi ai nhắc tên em

Dù anh [A7]đã cố mà sao vẫn cứ gục đầu mỗi khi nghĩ đến chuyện mình"
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP