Nỗi Buồn Lãng Quên

Bên nhau giây phút này,
Rồi xa nhau trong ngày mai.
Em đi qua những màu thu,
Qua nỗi nhớ.
Xa nhau mưa cũng buồn,
Lệ rơi ướt bờ vai.
Xa em ta mãi gọi tên,
Xa em ta mãi gọi tên.
Mong rằng đừng lãng quên,
Đưa người về xứ lạ.
Bến đời nghe xót xa,
Mai này vui [F]buồn mình [Bm]ta.
Lá vàng sao thôi ɾơi,
Để mùa thu chết lặng.
Ước thề nào tɾên môi?
Nỗi buồn nào tɾong [Am]tôi?
Muốn làm vì sao không tên,
Theo bước người cuối tɾời.
Nhưng sợ người lãng quên,
Hay! thời gian lãng quên?
Log in or signup to leave a comment

NEXT ARTICLE