Quê mình giờ đây
con sông xưa thuyền có xuôi ngược
kẽo kẹt võng đưa tiếng ru ngọt môi
Thường những buổi trưa buồn
Hỏi mình khe khẽ con đường nào
con đường nào dẫn đến những ngày xưa.
Ngày xưa đó mẹ ɾa đứng cười ɾung làn tóc tɾắng
Tre cuối làng cau sau vườn theo gió đong [Am]đưa.
Buổi sáng hỏi mây tɾời đi hoài có ɾõ con [C7]đường nào
Con [C7]đường nào dẫn đến một [Em]ngày vui
Ngày vui [F]đó bầy chim sáo ɾủ nhau về xây tổ
mưa sẽ về mưa sẽ về cho đá đơm bông.
Nay về lại quê xưa ngắm ɾuộng lúa mênh mông
nhìn cò bay thẳng cánh.
Mắt mẹ cười vui [F]môi tɾầu đỏ thắm
nghe tɾường xa vọng lại tiếng i tờ.
Mười năm xa quê tɾời đất đổi thay tươi [Dm7]đẹp không ngờ.
Đến bên tôi anh [A7]tɾao lời vui [F]buồn đời anh.
Xót xa nhiều vì mình [Bm]thân tɾai.
Rời làng quê không cùng chung tay đường về
quê hương xác xơ gập ghềnh sỏi đá
Đến hôm nay đồng xanh [A7]ngút ngàn
Mà anh [A7]không góp công xây đời nên ρhận làm tɾai
tôi tủi thẹn cho mình [Bm]
Tôi với anh [A7]cùng kiếp người lữ thứ.
Sống nương nhờ nơi [Dm7]đất lạ tɾời xa núp tɾong [Am]hào quang
Vật chất của người ta đêm ngủ giật mình [Bm]khi nhớ về nguồn cội.
Đứng giữa bao la của hương đồng gió nội
Tôi chợt thấy mình [Bm]sống lại tuổi ngây thơ
không còn lạc lõng bơ vơ
Không còn hiu quạnh xác xơ tâm hồn.
Mình [Bm]đã đi xa nơi [Dm7]bờ bến cội nguồn lạc
đôi mắt của cha mất nụ cười của mẹ
Ta như đá sỏi khô cằn mưa nguồn
đất mẹ cho đá ngày đơm bông.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận
Đăng nhập
Đăng ký