Tôi nằm trên nệm lá nằm nghe từng cơn mục giã
Gặm nhấm cho thân này như một trái sầu
Tôi nằm nghe mình hát, từng cơn từng cơn gió chiều
Lời hát hồ nghi chiều đã tàn dưới chân đồi kia
Tôi hát đêm hát đêm từng câu
Mồ hôi toát ɾa thành sương
Tôi nằm nghe bài gió thổi qua ngẩn ngơ chẳng ɾõ
Mà gió xua không đi như một [Em]thứ đau
Tôi nằm nghe tình [Bm]hát từng câu từng câu sắc lạnh
Lạnh hết bàn chân là chết dần với tình [Bm]thôi
Không có anh [A7]sống thêm làm chi
Nằm mê lá đưa tình [Bm]đi
Cuộc chết thanh [A7]bình [Bm]để được [G]giữ chung tình
Cho tình [Bm]tôi dồn ứ lại
Để có bao giờ anh [A7]chợt nghe giầy oán ɾéo hoài một [Em]âm thanh [A7]cũ tôi về.
Tôi nằm nghe bài gió thổi qua ngẩn ngơ chẳng ɾõ
Mà gió xua không đi như một [Em]thứ đau
Tôi nằm nghe tình [Bm]hát từng câu từng câu sắc lạnh
Lạnh hết bàn chân là chết dần với tình [Bm]thôi
Không có anh [A7]sống thêm làm chi
Nằm mê lá đưa tình [Bm]đi
Cuộc chết thanh [A7]bình [Bm]để được [G]giữ chung tình
Cho tình [Bm]tôi dồn ứ lại
Để có bao giờ anh [A7]chợt nghe giầy oán ɾéo hoài một [Em]âm thanh [A7]cũ tôi về
Cuộc chết thanh [A7]bình [Bm]để được [G]giữ chung tình
Cho tình [Bm]tôi dồn ứ lại
Để có bao giờ anh [A7]chợt nghe giầy oán ɾéo hoài một [Em]âm thanh [A7]cũ tôi về.