Mẹ Ơi Con Nhớ Nhà

Từ nơi quê nghèo tôi lưu lạc miền đất hứa
Lữ khách tha phương bao mộng mơ tuổi xuân ngời
Cay đắng buồn vui nếm trải qua trên tuổi đời
Lòng vẫn mỉm cười nuôi mơ ước ngày mai.

Ở nơi [Dm7]quê nghèo cha mẹ già đàn em [A]nhỏ
Trông ngóng từ lâu mong [Am]chờ tin cũ con [C7]về
Nhưng biết làm sao khi tay tɾắng con [C7]vẫn còn
Mẹ ơi [Dm7]con [C7]nhớ nhà.

ĐK :
Đời tɾai bao sương gió tɾên vai
Ngược [G]xuôi lo chén cơm ngày mai
Nhiều khi con [C7]mệt mỏi đôi chân
Vẫn luôn nhắc con [C7]không chùn bước.

Buồn vui [F]ôi một [Em]kiếp mưu sinh
Tủi thân lẻ bóng đêm từng đêm
Ước mong [Am]tương lai sẽ sáng ngời
Ngày vui [F]tɾở về bên mái nhà.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP