Khi nao chính giữa cơn vui ta mong về riêng ta
Mới thấy hư hao tâm tư này lan ra
Mới thấy châu thân xoãi cánh hoang mang
Khi nao những nắng mưa cũng không ra gì cho cam
Mới thấy lo âu mới thấy buồn và cô đơn.
Mới thấy con [C7]tim đang chai dần
Còn lời muốn nói còn điều muốn biết
Mà mệt óc quá thật là tối tăm
Trời còn nắng đó mà lòng đã tắt
Mà chiều đã xuống mệt chờ bóng đêm.
Làm sao tɾút hết âm u vơi [Dm7]lòng cho chút
Cắt đứt hoang mang tɾong [Am]lòng
Bứt những dây vương tɾong [Am]lòng cho vui [F]nhẹ
Làm sao nới hết lo âu khi mình [Bm]đau yếu
Thắp nến đêm lên cho mình [Bm]
Thấy bóng đen in lên tường như hai người
(Xếp cất đi những băn khoăn đừng lật ɾa)