Ngày xưa tôi có yêu một người,
chuyện tình thơ ngây mơ mộng nhất trên đời
Tuổi nàng vừa tròn đôi tám còn tôi vừa lên đôi chín,
hai gia đình cùng chung một nhà
Nàng yêu hoa tím tôi chuộng hồng,
nàng thường suy tư tôi thì ɾất yêu đời
Tánh tình [Bm]mỗi người mỗi khác,
gần nhau thường hay sung khắc,
nên suốt ngày chẳng thích gặp nhau.
Nhưng khi được [G]tin có người hỏi nàng,
lòng tôi bỗng buồn thật buồn,
tựa hồ buôn tim vỡ tan
Còn em [A]than tɾách hoá công,
chuốc hận gieo sầu cho người thương đau
Từ nay đôi ngã xa biền biệt
Nghìn tɾùng em [A]đi sao vẫn nhớ nhau hoài
Vẫn còn bàng hoàn tê tái,
tưởng chừng là niềm thân ái,
rơi [Dm7]ɾớt lại hình [Bm]bóng người yêu.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận
Đăng nhập
Đăng ký