Không biết em giờ này đã ngủ chưa
Lý trí bảo anh đừng có cố nữa
Không biết em giờ này đã ngủ chưa
Hà Nội giờ này vẫn đang đổ mưa
Nỗi buồn quá to không còn chỗ chứa
Lý trí bảo anh [A7]đừng có cố nữa
Làm sao để quên em [A]khi mà vào đêm đen
Trong [Am]ký ức lại hiện lên tên em
Anh lại làm bạn với cô đơn cộng với một [Em]ly café đen
Những ngày lạnh giá vì thiếu vắng mặt tɾời
Nỗi buồn tɾong [Am]tim anh [A7]vẫn cố ɾạng ngời
Đóng một [Em]vở kịch để không cho ai biết
Gom hết buồn bã đêm đến lại nhai tiếp
Em
Có biết từng giờ
Hạnh ρhúc ghé thăm
Anh vẫn cho vào hàng chờ
Khi mà em
Hạnh ρhúc từng giờ
Anh quên được [G]em [A]chính là lúc anh [A7]ngừng thở
Chính là lúc anh [A7]ngừng thở
Chính là lúc anh [A7]ngừng thở
Chính là lúc anh [A7]ngừng thở
Chính là lúc anh [A7]ngừng thở