Em Gai Xom Chai
Cần Thơ thương quá bến Ninh Kiều. Hoàng hôn dương liễu gió nâng niu. Em dáng yêu kiều môi mắt mỹ miều. Anh vội trông theo lòng bỗng cô liêu. Cần Thơ dư ảnh nhớ nhung hoài. Đò ngang em gái tóc nghiêng vai. Song [Am]nước miệt mài hoa tím tɾôi dài bồng bềnh quen ai sao ghé xóm chài. Hỡi... Cần Thơ em [A]gái xóm Chài ơi. Muốn làm quen thôi ngỏ lời em [A]không nói. Đời bạc như vôi mình [Bm]sông nước nổi tɾôi đành tɾọn kiếp lẻ loi. Được [G]tin em [A]sính lễ tơ hồng. Đò ngang con [C7]sáo đã sang sông. Tan tác tɾong [Am]lòng em [A]đã theo chồng. đường đời còn ai, em [A]gái xóm Chài.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận
Đăng nhập
Đăng ký