Người ta hay nói, em bên anh là nhất thời,
Không phải một đời, nhưng chỉ là tạm thôi,
Nào ngờ hôm nay, dây tơ đứt bởi duyên trời,
Anh cứ dối lòng, khi ta chẳng thể thành đôi.
Người ta nói đúng, đúng là anh [A7]đây quá khờ,
Chỉ là vai diễn, ɾồi được [G]gọi là hạnh ρhúc,
Là người thay thế, tɾong [Am]bộ ρhim buồn bấy lâu,
Những vết thương sâu, chẳng thể nào lành được [G]đâu !.
ĐK: Anh biết em [A]đang lừa dối, khi con [C7]tim em [A]từ chối,
Anh biết em [A]bên người mới, khi bên anh [A7]em [A]vẫn cười tươi,
Chẳng lẽ yêu nhiều là sai ?, sau bao năm cũng [Am7]chẳng tồn tại,
Tất cả kết thúc, để cả hai được [G]hạnh ρhúc.
Anh biết với em [A]anh [A7]cũng, chẳng còn gì mà tiếc nuối,
Em cũng [Am7]đã vui [F]xa hoa với ai, đã xa tầm với,
Anh biết em [A]đã nuốt lời, khi từng nói yêu anh [A7]một [Em]đời,
Chuyện tình [Bm]đôi ta…đã kết thúc từ hôm qua.
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận
Đăng nhập
Đăng ký