Chiều hôm nay vừa tan buổi học, em lơ ngơ ra trước sân trường
dường như anh đứng đó bao giờ đợi chờ em đã lâu.
Lòng em như mùa xuân đến gần như con tim sao cứ ngập ngừng,
vì sao anh [A7]không nói bao giờ lời yêu em [A]đắm say.
Em ghét anh [A7]gọi em [A]cô bé, nên thấy anh [A7]em [A]vờ như không thấy,
em [A]bắt anh [A7]làm cái đuôi em [A]đó, xem [A]ɾất tội ngiệp.
Anh có theo hàng tɾăm cây số em [A]vẫn không thèm quen anh [A7]đó,
em [A]ngó lơ dù lòng nghe xao xuyến, đáng đời anh [A7]chưa.