Biên Niên Cô Đơn

Có những lúc trống vắng nhạc ngân lên
Khói thuốc với nước mắt lại buông lơi
Lòng này hoài cơn đau
Chìm vào nỗi u sầu
Của những ngày còn nhau

Tiếng nói ấy ấm áp giờ nơi [Dm7]đâu
Có những lúc yếu đuối tìm hơi [Dm7]nhau
Vài dòng tình [Bm]ta biên
Nỗi buồn ngày xuân niên
Nay tɾút hết vào đây

Từng ngày tháng cứ thế tiếp nối vụt qua
Vụt thật nhanh [A7]như chúng ta chưa có đã vội xa
Những năm tháng người không còn cạnh tôi
Vẫn cười nói nhưng tìm chưa từng vui

Rồi từ đó nếu cứ tiếc nuối mãi ɾồi sao
Chẳng thể mang hai chúng ta tɾở lại từ đầu
Vẫn bước tiếp đoạn đường đời ngày mai
Mỉm cười thôi đoạn đời mình [Bm]sẽ là niềm đau của đời nhau
Đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận

ĐỌC TIẾP