1. Ngày đêm bước trên con đường dài heo hút
Mình tôi với cơn mưa nặng hạt
Rời xa những âm thanh một thời vun vén
Rời xa mãi tình yêu đã khô héo.
[ĐK:]
Giờ nỡ ném đi hết
Giờ nỡ vứt đi hết
Những ký ức còn lại
Những dấu vết còn lại
Chỉ thấy bỗng đau nhói
Từ chính nơi [Dm7]tôi bắt đầu
Một cơn đau dài bao lâu?
2. Nằm lên những cơn mơ mộng dài không dứt
Những đám khói hư vô chập chờn
Vì từ đâu tôi không còn ρhương hướng
Phải làm sao để xa ɾời những vết thương.